
Khi nói đến di sản và thừa kế, chúng ta thường nghĩ đến tài sản, của cải hay tiền bạc được truyền lại từ cha mẹ cho con cái hoặc những người thân yêu khác. Nhưng Một di sản của tinh thần đoàn kết có thể vượt xa những giá trị vật chất rất nhiều: đó là để lại một dấu ấn của đức tin tồn tại mãi theo thời gian, một lời chứng vẫn tiếp tục sinh hoa kết trái trong Giáo hội khi chúng ta không còn nữa.
Lịch sử Giáo hội chứa đựng vô số ví dụ về cách những khoản đóng góp, dù lớn hay nhỏ, đã hỗ trợ sứ mệnh của Giáo hội và giúp Tin Mừng đến được với hàng triệu người.
Mối quan hệ giữa văn hóa, nghệ thuật, hoạt động từ thiện và Giáo hội Công giáo có lẽ là mối quan hệ bảo trợ lâu dài và hiệu quả nhất trong lịch sử nhân loại. Trong nhiều thế kỷ qua, Giáo hội đã là người dẫn dắt về mặt tinh thần và là "giám đốc sáng tạo" chính của phương Tây.

Trong nhiều giai đoạn khác nhau của lịch sử, các giám mục, các vị tu viện trưởng và các nhà sáng lập dòng tu, những người đã sống một cuộc đời thánh thiện họ đã dành một phần tài sản hoặc thu nhập từ giáo hội để thành lập các chủng viện, viện dưỡng lão hoặc các cơ sở đào tạo. Họ không phải là những thương nhân hay những nhà hảo tâm chỉ ghé qua, mà là những mục tử và tu sĩ, những người bằng lối sống khắc khổ của mình, đã làm chứng rằng mọi thứ họ có đều là “mượn” từ Thiên Chúa và sứ mệnh của họ là chăm sóc các linh hồn.
Một số cộng đồng tu viện, theo truyền thống tâm linh của mình, đã cho rằng phần đất đai hay thu nhập dư thừa của họ không chỉ dùng để duy trì hoạt động của cộng đồng, mà còn phục vụ cho một sứ mệnh rộng lớn hơn: đào tạo linh mục, hỗ trợ các hoạt động truyền giáo hoặc giúp đỡ các vùng nghèo khó. Nhờ đó, các tu viện đã trở thành những trung tâm kinh tế chuyên phân phối lại tài sản vì các mục đích của Giáo hội.
Chúng ta cũng tìm thấy những di sản do các tín hữu giáo dân để lại: những nhân vật quan trọng trong hoàng gia hay thậm chí là các nhân vật lịch sử như các vị vua Công giáo, các thương gia, những gia đình có đời sống Kitô giáo rõ nét, những người vào cuối đời, họ đã hiến tặng một phần tài sản của mình cho Giáo hội để hỗ trợ các trường học, trại trẻ mồ côi hoặc công tác đào tạo linh mục.
Những di sản vật chất này, đôi khi thể hiện dưới hình thức các nhà thờ lớn, tu viện hay trường đại học, chính là biểu hiện hữu hình của một niềm tin: rằng Đức tin xứng đáng được truyền lại và gìn giữ cho các thế hệ tương lai.
Cũng có những di sản thầm lặng mà, dù không thể nhìn thấy, đã thay đổi hướng đi của Giáo hội.
Tại nhiều làng mạc, các nhà thờ nhỏ và nhà thờ giáo xứ được xây dựng nhờ vào các đợt quyên góp của những gia đình bình dân, những người nông dân và thợ thủ công, những người đã đóng góp chút ít những gì họ có. Tên của họ không được ghi lại trong các cuốn sách lịch sử, nhưng nếu không có họ, đức tin đã không thể bén rễ trong nhiều cộng đồng đến vậy.
Còn có những di sản khác còn sâu sắc hơn nữa: đó là di sản của đức tin được truyền lại trong gia đình. Hãy cùng suy nghĩ về Thánh Monica, người đã để lại cho Giáo Hội chính Thánh Augustinô nhờ những giọt nước mắt và lời cầu nguyện không ngừng của mình. Hay như cha mẹ của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, di sản thiêng liêng của họ chính là bầu không khí đức tin và tình yêu đã giúp sự thánh thiện nở rộ nơi con gái họ. Di sản của một Kitô hữu không được đo lường bằng con số, mà bằng ảnh hưởng mà người đó để lại trong tâm hồn mọi người.
Những di sản lớn nhỏ của lịch sử nhắc nhở chúng ta rằng lòng quảng đại Kitô giáo không bao giờ mất đi, mà luôn biến thành sức sống cho Giáo hội. Chính thực tế đó, ngày nay chúng ta vẫn thấy ở những người, một cách ẩn danh và kín đáo, quyết định để lại một di sản góp phần vào tương lai của Giáo hội.
Như một lời tri ân và để bày tỏ lòng biết ơn, Quỹ CARF đã thành lập trang Từ trên trời: một đài tưởng niệm nơi chúng ta tưởng nhớ những ân nhân đã qua đời, những người đã góp phần giúp hàng nghìn linh mục, chủng sinh giáo phận và chủng sinh dòng tu được đào tạo mỗi năm.
Hàng ngày, Thánh Lễ được cử hành để cầu nguyện cho các linh hồn của họ tại Đền thờ Torreciudad, và hàng tháng tại các trường đào tạo linh mục ở Pamplona và Roma, người ta đều cầu nguyện cho họ. Các linh mục đã nhận được sự giúp đỡ từ Quỹ CARF luôn ghi nhớ những ân nhân này trong những lời cầu nguyện hàng ngày của mình; những người mà giờ đây vẫn tiếp tục giúp đỡ họ từ trên trời.
Hành động đó củng cố một mối quan hệ thiêng liêng sâu sắc: những người đã để lại lòng quảng đại của mình không chỉ nâng đỡ Giáo hội từ trần gian, mà giờ đây còn cầu bầu và đồng hành cùng Giáo hội từ cõi vĩnh hằng. Đó là một biểu hiện đẹp đẽ và rõ ràng cho thấy di sản đoàn kết Kitô giáo không chấm dứt khi chết, mà còn tiếp tục trong sự hiệp thông của các thánh.

Đối với một người Kitô hữu, để lại một di sản nhân ái có ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần phân phát tài sản. Đó là một quyết định mang tính tâm linh, một cách để tiếp nối lòng bác ái vượt ra ngoài cuộc đời của chính mình.
Phúc Âm nhắc nhở chúng ta: «Nơi nào có kho tàng của ngươi, thì lòng ngươi cũng ở đó» (Mt 6,21). Ai quyết định đưa Quỹ CARF vào di chúc từ thiện của mình thì sẽ biến tài sản của mình thành một hạt giống của đức tin, giúp người khác tìm thấy Thiên Chúa qua các linh mục được đào tạo bài bản.
Ngày nay, logic đó vẫn còn nguyên giá trị: di sản chính là cầu nối giữa cuộc đời trần thế của bạn và những thành quả vĩnh cửu mà người khác sẽ nhận được nhờ sự hào phóng của bạn.
Hiện nay, thông qua Quỹ CARF, di sản của bạn sẽ trở thành nguồn hỗ trợ trực tiếp cho các chủng sinh và linh mục giáo phận trên toàn thế giới. Những người trẻ mong muốn hiến dâng cuộc đời mình cho Thiên Chúa và phục vụ Giáo hội toàn cầu, nhưng cần sự hỗ trợ để được đào tạo.
Cũng như trong quá khứ, các vị tiền bối đã xây dựng các nhà thờ, trường đại học, bệnh viện, tu viện và các cơ sở truyền giáo, thì ngày nay, di sản của bạn có thể xây dựng nên những “nhà thờ sống”: những linh mục được đào tạo để rao giảng Tin Mừng và đồng hành cùng hàng ngàn người. Một người Kitô hữu không mang theo gì lên thiên đàng, nhưng có thể để lại rất nhiều trên trần gian. Giống như các vị vua, các thánh nhân và những gia đình vô danh đã từng làm, hôm nay bạn có cơ hội quyết định rằng những gì Thiên Chúa đã giao phó cho bạn khi còn sống sẽ tiếp tục được biến đổi thành niềm hy vọng, đức tin và sự phục vụ.
Di sản của bạn có thể là món quà quý giá nhất: món quà nâng đỡ Giáo hội và đồng hành cùng hàng ngàn người trên con đường đến với Thiên Chúa.
Mục lục
Di sản là việc kế thừa trong tất cả tài sản, quyền và nghĩa vụ của người đã khuất. Trong khi đó, di chúc là việc tặng cho cụ thể một tài sản nhất định (một chiếc xe hơi, một căn nhà, một món trang sức).
Trước khi xuất hiện những nhà sưu tập nghệ thuật lớn, chính các nhà lãnh đạo chính trị là những người đã củng cố tài sản của Giáo hội.
– Constantine Đại đế (thế kỷ IV): Vị ân nhân đầu tiên. Sau khi hợp pháp hóa Kitô giáo, ông đã tài trợ cho việc xây dựng những nhà thờ lớn đầu tiên, như Nhà thờ cổ Thánh Phêrô tại Rome và Nhà thờ Mộ Thánh ở Jerusalem.
– Charlemagne (thế kỷ IX): Ông là người thúc đẩy "Thời kỳ Phục hưng Carolingian". Sự ủng hộ của ông đóng vai trò then chốt trong việc bảo tồn các bản thảo minh họa và cải cách kiến trúc nhà thờ ở châu Âu.
Trong các thế kỷ XV và XVI, việc bảo trợ nghệ thuật đã trở thành một vấn đề liên quan đến địa vị, đức tin và, phải thừa nhận rằng, một chút lòng tự hào gia tộc, được thúc đẩy bởi các gia tộc danh giá đã hỗ trợ các nghệ sĩ cũng như để lại và hiến tặng rất nhiều tài sản cho Giáo hội.
– Gia tộc Medici: Họ đã sinh ra bốn Giáo hoàng (Leo X, Clement VII, v.v.) và tài trợ cho sự huy hoàng của Florence và Vatican. Họ đã phát hiện và nâng đỡ các tài năng như Michelangelo hay Raphael.
– Đức Giáo hoàng Giuliô II: được biết đến với biệt danh “Đức Giáo hoàng Chiến binh”, chính ông là người đã ra lệnh phá dỡ nhà thờ Thánh Phêrô cũ để xây dựng nhà thờ hiện nay. Ông đã ủng hộ Michelangelo (Nhà nguyện Sistine) và Bramante.
– Gia đình Borghese: Hồng y Scipione Borghese là nhà bảo trợ vĩ đại của thời kỳ Baroque sơ kỳ. Ông đã tạo điều kiện thuận lợi cho sự nghiệp của Bernini và Caravaggio.
– Phê-li-p II của Tây Ban Nha: người bảo vệ vĩ đại của đức tin. Công trình bảo trợ vĩ đại nhất của ông là El Escorial, một tu viện kiêm cung điện tượng trưng cho sự kết hợp giữa quyền lực hoàng gia và lòng sùng đạo.
– Nhà Habsburg của Áo: Họ đã biến Vienna và Trung Âu thành những pháo đài của phong cách Baroque trong kiến trúc nhà thờ, bằng cách tài trợ cho các tu viện và nhà thờ với sự tráng lệ đến mức gần như choáng ngợp.
Ngày nay, hoạt động bảo trợ nghệ thuật đã không còn là chuyện riêng của các vị vua và giáo hoàng mà đã được các tổ chức và quỹ quản lý.
– Hiệp sĩ Columbus: Tổ chức này đã tài trợ cho nhiều công trình trùng tu tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô và hỗ trợ các dự án truyền thông của Vatican.
– Các quỹ tư nhân và bảo tàng: các tổ chức như Các bảo tàng Vatican họ tự tài trợ, nhưng vẫn phụ thuộc vào các khoản quyên góp quốc tế (chẳng hạn như các Các nhà bảo trợ nghệ thuật tại Bảo tàng Vatican) nhằm phục chế một số kiệt tác.
– Các tỷ phú và các nhà từ thiện: sau vụ hỏa hoạn tại Nhà thờ Đức Bà Paris vào năm 2019, những gia đình như gia đình Pinault và các Arnault (LVMH) đã quyên góp hàng trăm triệu euro, chứng tỏ rằng ngày nay, hoạt động bảo trợ văn hóa của Giáo hội Công giáo cũng là một hành động góp phần bảo tồn di sản văn hóa toàn cầu.
carf@fundacioncarf.orgĐiện thoại cố định: +34 914 029 082Điện thoại di động: +34 638 078 511Số 45, đường Conde de Peñalver.